safsdfsdfsdfsdfsdf

Vâng, giặt đồ, không phải là quét nhà, rửa chén bát, blah, blah, … mà chính là giặt đồ, chính là “nó”, nguyên nhân mang đến niềm đau cho các thanh niên xa mẹ.

Có thể nói đây là công việc mà hắn ta cảm thấy “khó nhằn” nhất trong tất cả việc nhà mà hắn đã từng làm. Không mất quá nhiều thời gian, không mất quá nhiều sức lực, nhưng không hiểu vì sao hắn – một nam thanh niên chân chính khỏe mạnh lại ghét “nó” đến thế.

chuyen-giat-doẢnh minh hoạ. Nguồn: Internet

Nhớ ngày xưa, thời kỳ huy hoàng “con trai cưng của mẹ”, hắn nào có biết giặt đồ là gì? Đi chơi về chỉ việc tắm rửa, thay đồ mới thôi, còn đồ dơ thì cứ vứt đấy, đã có mama xử lý !

Ngày vào đại học, hắn vác nguyên một va li đồ to oạch, ôm theo hoài bão to lớn như bao sinh viên khác, thuê nhà trọ, sắm một ít vật dụng cần thiết và đương nhiên là không quên cái sọt rác để vứt đồ dơ.

Sau một tuần lăn lê bò lết thăm thú Sài Gòn hoa lệ, hắn đứng đó, trong căn phòng trọ bé nhỏ xinh xinh của mình, trố mắt nhìn cái sọt đang trong tình trạng “full”. Cảm xúc bất chợt trào dâng…!

Và rồi cái gì đến cũng phải đến, hắn biết rằng sẽ không ai giúp mình được nữa, giặt đồ hoặc ở truồng, bằng trí thông minh của mình, hắn chọn phương án thứ nhất.

Trong đầu hiện lên những công đoạn, sắp xếp theo một trình tự đầy logic, hắn bắt đầu ra tay. Ngâm, vò, chà, đạp, hì hục, hì hục, … hàng loạt những chiêu thức võ công thượng thừa được tung ra chớp nhoáng. Lần đó, hắn mất 3 tiếng đồng hồ và dư chấn sang tận hôm sau với đôi cánh tay tê liệt

Lần đầu tiên giặt đồ bằng tay! Wow! Oải đạn!

giat-do-chuyen-khong-cua-rieng-aiẢnh minh hoạ. Nguồn: Internet

Sau ngày địa ngục đó, một cảm giác ngại và lười bắt đầu nảy sinh trong hắn, nhưng lý trí của hắn không cho phép như thế, một thanh niên đẹp trai khỏe mạnh có lý nào lại sợ giặt đồ?

Không thể nào! Hắn tự nhủ như thế và bắt đầu lên kế hoạch khác, thay vì giặt quần áo 1 tuần/lần, hắn ta quyết định giảm xuống 3 ngày/lần để giảm bớt lượng đồ quá tải.

Đây quả là một sáng kiến mang tầm vóc vĩ nhân, đỡ mệt hơn lần trước, đỡ tốn thời gian hơn. Quá đơn giản. Tuyệt vời!

Mùa mưa tới, đón cơn mưa đầu tiên ở Sài Gòn, cảm giác thật khó tả, nước ngập tới nửa bánh xe, tí thì tràn vào nhà trọ. Hắn vẫn đứng đó, nhìn cái sọt rác huyền thoại đang dần “full” mà thấy trong lòng nao nao. Lúc này đây, hắn chợt nhớ tới câu nhạc chế mà chúng bạn vẫn hay ngâm nga “Gọi nắng, cho em phơi đồ, đồ em chóng khô”.

Trời vẫn mưa như trút nước, một cảm giác bất lực trào dâng trong lòng hắn.

Ngày mai hết mưa sẽ giặt đồ. Hắn tự hứa với lòng mình.

Mai. Vẫn mưa.

Hết mưa sẽ giặt đồ. Thanh niên quyết tâm tự nhủ lòng một lần nữa.

Vẫn còn mưa, lại còn mưa to mới kinh. Ông trời có vẻ như không nhìn ra được nhu cầu cấp thiết của hắn. Bế tắc, lần đầu tiên hắn cảm thấy như thế với một công việc mà hắn đã từng cho là quá đơn giản!

Sau nhiều ngày suy tư đầy rối loạn, hắn đi đến một quyết định cực kì quan trọng, một quyết định làm thay đổi hoàn toàn cuộc chiến giặt đồ của hắn trong suốt những năm đại học: Ra tiệm giặt ủi.

giat-uiẢnh minh hoạ. Nguồn: Internet

Dưới cơn mưa nặng hạt đầu mùa, nam thanh niên dáng cao gầy tay ôm một bọc ni lông (loại túi to đựng rác) chứa đầy quần áo dơ đang đưa những bước chân mạnh mẽ, dứt khoát.

Lần đầu tiên đi giặt ủi, hắn cảm thấy thật ngại và xấu hổ, nhưng rồi cảm giác đó nhanh chóng qua đi, bởi vì hắn không hề đơn độc, từ bốn phương tám hướng, những thanh niên đồng đạo khác cũng đang gấp rút nhắm tiệm giặt ủi mà phi đến, người thì chiến mã, người thì ngựa sắt, có anh đi bộ,… tất cả đều chung một mục đích.

Trời vẫn mưa như trút nước, dưới mái hiên tiệm giặt ủi, hơn chục thanh niên nghiêm túc đang đứng đó, tay anh nào cũng lăm lăm một bịch đồ chờ đến lượt vào ký gửi, đương nhiên trong đó có cả hắn. Không ai nói một lời nào, chỉ có ánh mắt nhìn nhau, không gian bất chợt tĩnh lặng…

Khoảnh khắc đó, hắn chợt nhận ra rằng: cuộc đời vẫn còn đẹp lắm!

Tags

Bình luận

avatar
  Nhận thông báo qua Email  
Nhận thông báo cho